Dù chỉ mới trình làng một đoạn teaser ngắn vỏn vẹn 1 phút 31 giây nhưng “Mắt biếc” đã làm thao thức biết bao tâm hồn yêu văn thơ, yêu điện ảnh bởi từng thước phim rất “tình”, rất “đời” và cũng rất thi vị.

 

 

TỪ NHỮNG KHUNG HÌNH MANG ĐẦY HƠI THỞ VIỆT

Không khó để lý giải sức hút từ bộ phim này, hình ảnh luôn là điểm nhấn đầy ấn tượng trong các tác phẩm của đạo diễn Victor Vũ, từ “Tôi thấy hoa vàng trên cỏ xanh” đến “Mắt biếc”. Những góc quay và màu phim tuy bình dị nhưng vô cùng duy mỹ với sắc ướm vàng đầy thơ mộng, cứ như trong phút chốc có thể thu hết cả nét đẹp của đất nước này vào trong tầm mắt. 

Ở đâu đó, có một Huế trầm lặng nhưng mang một màu buồn rất riêng. Đó là một vùng quê an bình của những ngày xưa cũ, là chợ Đo Đo, là lớp học ở trường làng, là trường trung học kiểu mẫu Huế hay con đường ngập màu tím hoa sim; là những bộ áo dài thướt tha mộc mạc, là những chuyến xe khi tan trường về,... là tất cả hoài niệm của tuổi thơ yên ả.

 

 

 

 

 

 

 

ĐẾN NHỮNG ĐÔI MẮT “BIẾT NÓI”

Đối với những ai đã từng đọc qua Mắt biếc, người ta ắt hẳn phải tấm tắc khen, bởi Victor Vũ đã đưa Nhạn và Hà Lan bước ra từ trang giấy. Đó là đôi mắt trong vắt như mây trời nhưng trĩu nỗi sầu tư của Hà Lan (Trúc Anh), bởi “mắt nó đẹp, như mắt biếc. Nội sợ con bé lớn lên sau này sẽ khổ”. Đúng vậy, đôi mắt của Hà Lan đẹp đến nao lòng, khiến Ngạn xốn xang cả một thời tuổi trẻ, và mãi sau này. Nhưng đẹp thì có ích gì khi nàng chẳng nhận ra được tấm chân tình từ Ngạn, chỉ hướng về những xa hoa nơi thị thành náo nhiệt nhưng cũng đầy cạm bẫy. Hà Lan đúng là khổ, nhưng con đường gian truân ấy là do nàng lựa chọn.

 

 

 

 

 

Còn Ngạn thì sao? Ngạn si tình nhưng hèn nhát, chỉ vì sự im lặng đã giết chết hạnh phúc tưởng chừng đã có trong tầm tay. Chỉ chưa đầy 2 phút ngắn ngủi trong teaser mà đôi mắt Ngạn (Trần Nghĩa) đã đẫm lệ không biết bao nhiêu lần. Mắt biếc vốn dĩ là để chỉ Hà Lan, nhưng cớ sao mắt Ngạn lại biếc hơn cả nàng? Phải chăng vì nơi ấy chất chứa đầy nỗi khổ đau của Ngạn...

 

 

 

 

 

 

THỔN THỨC TRÁI TIM QUA LỜI CA TIẾNG HÁT 

Nếu “Mắt biếc” phiên bản điện ảnh đã thỏa mãn khán giả về phần nhìn thì chắc chắn “cú hích” mang lại hiệu ứng vang dội cho teaser này là lời ca da diết đượm buồn của chàng trai mang nhiều khắc khoải- Phan Mạnh Quỳnh. 

Sau thành công của Hồi ứcNgày chưa giông bão (nhạc phim Người bất tử), lần này, Phan Mạnh Quỳnh đã không làm khán giả thất vọng khi bài hát do chính anh chấp bút dường như đã chiếm một nửa cảm xúc của cả teaser. Nếu để ý kỹ, anh đã thay đổi một chút ở bài hát gốc, từ “Ngày cô ấy đi theo chân mẹ cha” thành “Ngày cô ấy đi theo nơi phồn hoa”. Chỉ cần hai chữ “phồn hoa”, bài hát xuất hiện cách đây 2 năm lại như sinh ra là dành cho “Mắt biếc”, từng câu, từng chữ, từng cảm xúc đều hòa hợp đến lạ, hợp đến nao lòng.

“Ngày cô ấy đi theo chân mẹ cha

Chàng trai bơ vơ từ xa trong tim hụt hẫng như mất một thứ gì

Không ai hiểu thấu vì

Tình yêu những đứa trẻ con thì

Vu vơ nhanh qua đâu nghĩ gieo tương tư đến dài như thế.”

Ở nguyên tác, “Mắt biếc” có một kết thúc buồn đến day dứt, khi Ngạn chẳng thể có cho mình được một hạnh phúc thật sự sau bao trắc trở. Vậy, ở bản điện ảnh này, liệu có một tia sáng hy vọng nào cho tình cảm cuồng si đó? Hay lại sầu miên man như lời hát của Phan Mạnh Quỳnh?

“Đời muôn ngả mang số kiếp đổi thay

Rồi khi tình cờ gặp lại hai thân phận khác dẫu tên người vẫn vậy,

Có một người vẫn vậy

Thì ra xa nhau là mất thôi

Tay không chung đôi chỉ giấc mơ vẫn còn bồi hồi trọn đời.”

 

 

TẠM KẾT

Có người nói rằng, Nguyễn Nhật Ánh- Victor Vũ- Phan Mạnh Quỳnh, 3 tâm hồn lãng mạn, 3 thiên hướng nghệ thuật khác nhau nhưng tinh hoa đều hội tụ lại ở đây, ở bộ phim “Mắt biếc”: đẹp và lãng mạn một cách thầm lặng, tự nhiên, nhẹ nhàng nhưng lại xoáy sâu vào lòng người nỗi ám ảnh khôn nguôi. Bởi lẽ, những điều tử tế rồi sẽ tìm đến nhau. Vậy thì, nếu muốn tìm về những bình dị chân phương, rất “tình”, rất Việt, hãy nuôi dưỡng cảm xúc từng ngày để đón đợi tuyệt phẩm này vào dịp Noel năm nay nhé!